Phong trào HS.TS.VN ở Quảng Ninh

Rạng sáng nay, sáng 2-9, chúng tôi đã bắt đầu hành trình đưa 6 chữ "HS.TS.VN" thiêng liêng đến mọi con đường, ngõ xóm của tỉnh Quảng Ninh – quê hương vàng đen của Tổ Quốc. Hy vọng mọi người sẽ nhận ra rằng: Dù trong bất kì hoàn cảnh nào, dù khó khăn hay ngặt nghèo đến mấy, những đứa con của đất mẹ Việt Nam vẫn sẽ can đảm đứng lên, khẳng định, bảo vệ Hoàng Sa & Trường Sa mãi mãi là khúc ruột của Việt Nam!

Kỹ sư Đặng Đình Cung - Nạn cắt điện mất điện ở Việt Nam

Nếu chúng ta tiếp tục ì ạch xây và vận hành những nhà máy điện như hiện nay thì sẽ vĩnh viễn thiếu điện. Với một chính sách cung cấp điện thích nghi thì nạn thiếu điện sẽ tuần tự giảm cường độ để chấm dứt trong một chục năm nữa. Những giải pháp như là tái kết cấu ngành điện, lập một sàn giao dịch điện hay tăng giá điện nhiều người đã đưa ra đều vô hiệu vì chúng không làm tăng tiềm năng cung cấp điện.

Nguyễn Văn Tuấn - Chả bao giờ thấy nàng cười

Điểm son của VNA được thay thế bằng điểm đen trong phục vụ. Chuyến bay vẫn bắt đầu bằng những động tác thông thường của tiếp viên: đem cái rổ đưa khăn giấy cho khách. Nhìn qua cách họ đưa cái khăn, đến cách nói, hành khách cũng có thể cảm nhận rằng những người tiếp viên này không yêu nghề, hoặc yêu nghề mà không nói được tiếng Việt (chứ chưa nói đến tiếng Anh). Họ làm một cách miễn cưỡng, làm cho có làm. Và, chả bao giờ thấy nàng cười. Các nàng và chàng tiếp viên làm việc cứ như là làm việc hành chính, như một cái máy.

Roger Mitton - Dũng đáng tởm

Chính quyền cộng sản của ông Dũng không chỉ quẳng những nhà cổ vũ dân chủ vô tội vào tù mà còn cho thấy họ hoàn toàn bất tài trong việc điều khiển kinh tế. Với những kẻ biện hộ ngái ngủ ở Washington cùng với những nhà chiến lược lạc lối tại Lầu Năm Góc đang chìu chuộng Hà Nội để cản bước tiến của Trung Quốc, lời khuyên là họ cần có một cái nhìn lạnh lùng và kỹ lưỡng về những sai trái đang xảy ra ở Việt Nam.

Chuyện nọ xọ chuyện kia

Thời buổi bây giờ tuy không đến nỗi thóc cao gạo kém như xưa nhưng quả thực là sờ vào cái gì nó cũng tăng giá vùn vụt, chóng cả mặt. Vài đồng lương còm của công chức nhà nước chẳng thấm vào đâu, nó cứ trôi tuột mất hút vào những ngày cuối tháng như thể đổ nước vào hang chuột vậy. Nói chung là chán chắng buồn động đậy chân tay.

Trần Văn Tích - Một người thích đùa: tiến sĩ luật Cù Huy Hà Vũ

Điều trớ trêu là ông Cù Huy Hà Vũ, tuy là con trai một đại thần khai quốc – như chính ông tự xưng trong bản kiến nghị – lại không thông suốt chủ trương đường lối của Đảng nhà ông. Đảng có bao giờ gọi chúng tôi là “tù nhân" đâu! Đảng còn khuyến khích chúng tôi làm đơn tình nguyện tham gia học tập cải tạo cơ mà! Và chúng tôi đâu có ra khỏi nhà tù, chúng tôi chỉ nhận giấy ra trại thôi! Hoặc giả ông Hà Vũ muốn xỏ xiên, châm chọc Đảng nhà ông?

Một nước Trung Quốc mới giàu những vẫn rất nghèo

Có một ý thức căng thẳng xã hội có thực ở Trung Quốc trong những ngày này, một bên phủ bóng che đến nỗi hân hoan chiến thắng về tăng trưởng kinh tế ngoạn mục của đất nước. Các nhà hoạch định chính sách và các nhà kinh tế thường xuyên lọc lựa ra cái khoảng cách giàu nghèo lòe loẹt hiện tại như là một yếu tố quan trọng. Càng ngày, người nghèo thì phẫn uất và giới giàu có tự rào chắn mình trong các khu tường vách vây kín, thuê vệ sĩ hoặc gửi thân nhân gia đình của họ ra ở nước ngoài.

Kami - Chuyện Vinashin và Báo Quân đội … cười

Một bài chính luận viết về vấn đề kinh tế, nhưng cố gắn vào mục “Làm thất bại chiến lược “Diễn biến hòa bình” thì không hiểu là vì lý do và có hàm ý gì? Phải chăng báo Quân đội nhân dân cố ý đưa các đồng chí lãnh đạo của đảng bên phe của anh Tô Chủ tịch đang yêu cầu giải quyết vụ việc Vinashin sang đội ngũ của những thế lực thù địch?

Nguyễn Đình Đông - Nói lén Ngô Bảo Châu và Tể tướng.

Nhìn Châu, một người làm khoa học 38 tuổi, cư xử rất khiêm tốn với những người hâm mộ. Mà lại đủ kiêu hãnh với các quan chức, những kẻ muốn nhân dịp này “chứng tỏ quan tâm đến học vấn”, tỏ vẻ biết “trọng hiền tài”, ngược với lối đối xử quá thô lỗ lâu nay với các trí thức khác quan điểm. Thủ tướng bảo : Vinh quang thuộc về Việt Nam. Mình nghĩ thủ tướng hơi “bóc ngắn cắn dài”, thậm chí không bóc nhưng đòi cắn.

Hải Quân Mỹ cứu tàu Việt Nam vào cuối cuộc chiến

Đó là di tích cuối cùng của miền Nam Việt Nam. Khi những lá cờ hạ xuống và những lá cờ Mỹ dương lên, thế là hết. Bởi vì một con tàu của Hải quân chính là chủ quyền lãnh thổ, do đó đấy chính là các chủ quyền lãnh thổ cuối cùng của Việt Nam Cộng Hòa. Đối với các thủy thủ tàu Kirk, kết thúc chiến tranh Việt Nam bằng cách giải cứu 20.000 đến 30.000 người là rất thỏa mãn.

Syndicate content