Giáo Dục Đào Tạo

Nguyễn Thế Thịnh - Thanh-kiu èn ô kê!

Năm 2006 HĐND tỉnh Bến Tre thông qua đề án đào tạo 50 cán bộ khoa học, kỹ thuật ở nước ngoài có trình độ tiến sĩ, thạc sĩ (10 tiến sĩ, 40 thạc sĩ). Tuy nhiên sau ba năm triển khai vẫn không có cán bộ nào được đi học chính thức theo diện hỗ trợ 100% kinh phí. Năm 2009 HĐND tỉnh quyết định kéo dài đề án này đến năm 2015. Mặc dù vậy gần một năm qua cũng chưa có người nào đủ điều kiện, chủ yếu là không đạt trình độ ngoại ngữ theo quy định.

Nguyễn Văn Tuấn - Tiến sĩ là gì?

Mục đích thực và chính của việc học hành là để mở mang trí tuệ, trau dồi kiến thức, rèn luyện nhân cách, và làm người hữu ích cho xã hội. Bằng cấp không phải dùng để đo những kết quả trên, mà chỉ là những phân chia đẳng cấp khoa bảng rất tương đối. Bằng cấp, dù là học vị cao nhất như tiến sĩ, chỉ là một bước đầu trong hoạt động khoa học, và tự nó chưa nói đủ về khả năng chuyên môn của nhà khoa học.

Giáo dục và tự do

Nhiều người ở Việt Nam vẫn cho rằng, họ được tự do đi lại, tự do nói chuyện (tuy phải hạ thấp giọng và nhìn trước nhìn sau mỗi khi nói những vấn đề “nhạy cảm”), tự do giải trí, tự do kinh doanh (mặc dù trong một môi trường cạnh tranh không bình đẳng) là đã có tự do rồi. Tôi không tin khái niệm tự do lại hạn hẹp đến thế.

Nguyễn Quang Lập - Nói không với xấu hổ

Sau ba năm ”Nói không với tiêu cực trong thi cử và bệnh thành tích trong giáo dục”, năm nay ngành giáo dục đạt đến được “thành tích” không ngờ, tỉ lệ tốt nghiệp đạt 90%, bằng với tỉ lệ tốt nghiệp năm 2006 là năm tình trạng tiêu cực lên đến đỉnh điểm buộc ngành giáo dục phải giương cao ngọn cờ hai không. Thật lạ kì.

Hồ Như Hiển - PTT Nguyễn Thiện Nhân lại hứa!

Hay thật, câu hỏi rất rõ ràng "sống bằng lương", thì PTT lại trả lời "lương giáo viên đã tăng gấp 2,1". Ơ kìa, người ta có hỏi lương đã tăng mấy lần đâu? Hơn nữa, tăng thế nào thì tăng, phải căn cứ vào mặt bằng giá chứ thưa ngài. Lương tăng 2,1 nhưng giá tăng gấp 2, gấp 3,... thì lương tăng có ý nghĩa gì?

GIáo dục kiểu... dự án

Bệnh dự án ở ta lan sang giáo dục là chuyện hiển nhiên, dòng đời xô đẩy nên tất cả đều không thể tránh xa được cái mùi mỡ béo ngậy của " dự án". Anh Nhân đứng trước cả Quốc hội mà dám nói: "giáo dục bế tắc do một phần lỗi là chúng tôi không được đào tạo ..." Giá như anh ta nói điều này khi nhận chức thì biết đâu bà con nông dân sẽ bỏ tiền cho anh sang Miến Điện (nước bạn) để học, sau đó hỏi: đã làm được chưa thì làm, nếu chưa thì lại cho anh ...đi học!

Michael Lang - Nghiêm minh thi cử ở Việt Nam

Thi cử nghiêm minh như vậy nên nhân tài nảy ra nhiều lắm. Vì nhân tài nhiều lắm nên VN ta không bao giờ cần đến mấy cái bằng phát minh sáng chế do mấy cái nước tầm thường như Anh, Mỹ cấp. Cho nên, nếu Hàn Quốc hay Thái Lan mỗi năm có hàng chục ngàn bằng sáng chế phát minh thì ta không thèm nhận cái nào, hoặc chỉ hạ cố lấy 2-3 cái là cùng! Hãy hình dung mà xem, các giáo sư của ta với chức vụ đảng và nhà nước cao vòi vọi, với lập trường chuyên chính vô sản, há ngửa tay nhận cái tấm bằng phát minh của mấy thằng tư bản hay sao?

Hồ Như Hiển - Vài nhận xét và giải pháp trong giáo dục

Dạy học không phải là chất đầy vào một cái thùng rỗng mà là làm bừng sáng lên các ngọn lửa" - ai đó đã nói như thế, do đó đồ dùng dạy học không thể thiếu của một người giáo viên là các vật liệu gây cháy như: bùi nhùi, diêm, máy lửa, xăng, dầu,... (À, nhưng lại sợ cháy giáo án thì sao nhỉ. Mâu thuẫn này giải quyết sao đây? Ôi, nền giáo dục đất nước tôi!).

Hồ Bất Khuất - Giáo dục: Nói dối vẫn được trọng dụng, tội gì nói thật!

Việc mà lãnh đạo Bộ GD-ĐT phải làm cấp bách hiện nay là “đóng cửa sổ”, nghĩa là phải tạo ra không khí, môi trường mà ở đó hiện tượng tiêu cực không có khả năng tồn tại. Muốn vậy, trước hết, Bộ GD-ĐT phải đề cao hai thứ: trí tuệ và sự trung thực. Hay nói một cách đơn giản: ngành giáo dục phải sử dụng những người giỏi và thật thà.

Trương Duy Nhất - Chuyện thầy Khoa

Về phần thầy Khoa. Tôi tôn trọng việc làm của thầy, đặc biệt là trong một môi trường mà hầu như tất thảy ai cũng chọn cách câm lặng. Nhưng tôi cũng ngộ như thầy Văn Như Cương: Hình như thầy Khoa… không bình thường? Không dám nói nhiều. Nhưng tôi giật mình khi nghe những phát biểu của thầy trên báo, trên truyền hình. Càng hốt hoảng và... bật cười khi nghe tin thầy ứng cử Đại biểu Quốc hội.

Syndicate content