Giáo Dục Đào Tạo

Nguyễn Hữu Liêm - Từ bục giảng Đại học Duy Tân, Đà Nẵng

Trong không gian thể thức đang trương mở khiêm tốn song hành với nội dung ý thức lớn dần cùng thời đại của con người miền Trung, tôi muốn chính mình dấn thân trong một niềm tin cho một hành trình giáo dục mới. Từ chuỗi dài gian khổ của dãi đất nhiều năng lực ý chí con người này, tôi xin cùng với những thầy cô trẻ tuổi khác, cố gắng nhẹ nhàng vun xới những luống hoa nhân văn đang lại được trổ mầm.

Mai Xuân Dũng - Mặt trái của tấm huy chương Fields

Tấm huy chương có thể thức tỉnh chúng ta trước đạo đức học đường đã trở nên suy thoái trầm trọng, bào mòn uy tín không riêng gì ngành Giáo dục mà còn làm tổn hại đến thanh danh đất nước không? Tấm huy chương liệu có thể bào chữa cho một ngành Giáo dục lấy thành tích làm mục tiêu và những người đi học chỉ nhằm kiếm tiền cho cá nhân đã làm mất đi tính cao quý của giáo dục là đào tạo ra những người trí thức có năng lực sáng tạo và nhiệt tâm phụng sự nhân dân không?

Nguyễn Thế Thịnh - "GS.TS Ngô Bảo Châu - giải thưởng Fields - nhận dạy kèm môn toán"

Nếu về nước, anh sẽ nhận được lương tháng vài triệu đồng. Không đủ tiền nuôi sống gia đình, anh phải dạy thêm cho các em học sinh học thêm, hòa chung vào phong trào "dạy thêm học thêm" phát triển rầm rộ ở nước ta. Và như thế thì anh không còn thời gian nào mà nghiên cứu. Bác Hồ từng nói, người ở ngoài Đảng đôi khi giúp cho Đảng nhiều hơn. Anh ở nước ngoài đôi khi lại cống hiến cho VN (và thế giới) nhiều hơn.

Nguyễn Quang Lập - Chữ gì mới thực bằng ba chữ tài?

Khi đồng lương cho Ngô Bảo Châu không chịu chi đúng thì 651 tỉ kia liệu có chi đúng không? Khi 90% tiến sĩ đã bỏ ngành toán ra đi thì có thêm 70% tiến sĩ để làm gì, hay là đổ tiền ra đào tạo để người ta tiếp tục bỏ? Mới hay khi chữ tài chỉ là chữ để khoe chứ không phải chữ để dùng, chữ để loè chữ không phải chữ để trọng thì việc phấn đấu xếp thứ 40 thế giới thiết nghĩ cũng chẳng để làm gì.

Tào Lao - Về đây nghe em (*)

Chúc mừng GS Ngô Bảo Châu cũng như giải thưởng cao quý mà GS đã bỏ biết bao nhiêu tâm huyết, trí lực mới có được. Song, giải thưởng đó dù thế nào đi chăng nữa cũng chỉ là dành cho cá nhân GS. Có thể, qua giải thưởng này, GS đã mang lại sự vẻ vang, vinh dự cho quốc gia Việt Nam, nhưng nó không phải vì thế mà một số người lại cảm thấy TỰ HÀO. Tự Hào tức là niềm kiêu hãnh mà mình hơn được người khác, chứ không lý do gì mình lại tự hào về việc mình không có được mà người khác lại có, hoặc nhờ đó mà mình "ăn theo".

Bút Lông - Không chỉ là căn hộ

Ý kiến của một tài năng toán học đang ở đỉnh cao đã gợi lại nhiều suy nghĩ. Thì ra với trí thức không hẳn là chuyện đãi ngộ, mà mấu chốt của vấn đề là “được lắng nghe”. Lần này thử giả sử như vị giáo sư tài năng ấy bằng lòng ở lại và được bố trí đứng đầu nhóm R&D (nghiên cứu và phát triển - mô hình phát huy sáng tạo rất phổ biến trong các tập đoàn kinh tế trên thế giới) trong một cơ quan “giữ vai trò chủ đạo trong nền kinh tế” là một tập đoàn kinh tế nhà nước thì điều gì xảy ra?

Đào Tuấn - Cái phao của Nguyên thủ và tấm bằng tủ kính

Còn bao nhiêu những đồng chí tiến sĩ chưa bị lộ? Không ai biết được. Bởi chỉ tính riêng "Trường ĐH ma" nơi ông Ngọc lấy bằng tiến sĩ đã từng cho ra lò 43 thạc sĩ và hiện vẫn còn 160 học viên thạc sĩ khác. Đó là chưa kể tới hàng trăm, chính xác là 120 thạc sĩ MBA mà trường ĐH ma này phối hợp với Hanoi School of Business "đào tạo" nên.

Nguyễn Thế Thịnh - Thanh-kiu èn ô kê!

Năm 2006 HĐND tỉnh Bến Tre thông qua đề án đào tạo 50 cán bộ khoa học, kỹ thuật ở nước ngoài có trình độ tiến sĩ, thạc sĩ (10 tiến sĩ, 40 thạc sĩ). Tuy nhiên sau ba năm triển khai vẫn không có cán bộ nào được đi học chính thức theo diện hỗ trợ 100% kinh phí. Năm 2009 HĐND tỉnh quyết định kéo dài đề án này đến năm 2015. Mặc dù vậy gần một năm qua cũng chưa có người nào đủ điều kiện, chủ yếu là không đạt trình độ ngoại ngữ theo quy định.

Nguyễn Văn Tuấn - Tiến sĩ là gì?

Mục đích thực và chính của việc học hành là để mở mang trí tuệ, trau dồi kiến thức, rèn luyện nhân cách, và làm người hữu ích cho xã hội. Bằng cấp không phải dùng để đo những kết quả trên, mà chỉ là những phân chia đẳng cấp khoa bảng rất tương đối. Bằng cấp, dù là học vị cao nhất như tiến sĩ, chỉ là một bước đầu trong hoạt động khoa học, và tự nó chưa nói đủ về khả năng chuyên môn của nhà khoa học.

Giáo dục và tự do

Nhiều người ở Việt Nam vẫn cho rằng, họ được tự do đi lại, tự do nói chuyện (tuy phải hạ thấp giọng và nhìn trước nhìn sau mỗi khi nói những vấn đề “nhạy cảm”), tự do giải trí, tự do kinh doanh (mặc dù trong một môi trường cạnh tranh không bình đẳng) là đã có tự do rồi. Tôi không tin khái niệm tự do lại hạn hẹp đến thế.

Syndicate content